Cảm ơn vì con đã đến bên mẹ.

đăng ký tin tư vấn

Có một lần, một người mẹ hỏi thầy: “Giá như hồi mang thai phát hiện ra sớm thì đỡ biết mấy. Sao không sàng lọc được từ lúc đó hả thầy?”

Thầy khựng lại vài giây.

Về chuyên môn, thầy có thể giải thích vì sao hiện nay rối loạn phổ tự kỷ chưa thể được sàng lọc trong thai kỳ như nhiều người vẫn nghĩ.

Nhưng điều thầy nghe thấy lúc đó không phải là một câu hỏi về y học.

Đó là tiếng lòng của một người mẹ đang kiệt sức.

Là sự bất lực, tự trách, đau đớn và cả những câu hỏi không biết phải hỏi ai.

Trong một khoảnh khắc, thầy chợt nghĩ:

Nếu khi còn mang thai biết trước con là một đứa trẻ đặc biệt, liệu mẹ có giữ con lại không?

Dĩ nhiên, thầy không bao giờ hỏi câu đó.

Thầy chỉ mỉm cười và nói với mẹ:

“Hiện tại vẫn chưa có cách sàng lọc được rối loạn này trong thai kỳ… Nhưng cũng nhờ vậy mà con đã có cơ hội đến bên mẹ mà.” 😊

Người mẹ lặng đi.

Rồi mỉm cười.

Có lẽ, chính mẹ cũng nhận ra điều mình vừa vô tình bỏ quên.

Ba mẹ à!

Khi một đứa trẻ đã cất tiếng khóc chào đời, thì những câu hỏi “Giá như…” hay “Nếu như…” dần không còn nhiều ý nghĩa nữa.

Điều quan trọng nhất là con đã ở đây.

Con đã bước vào cuộc đời của chúng ta.

Và chúng ta được trao cơ hội để yêu thương, đồng hành và giúp con lớn lên từng ngày.

Rồi sẽ có một ngày, khi nhìn lại hành trình ấy, ba mẹ sẽ nhận ra:

Chính con đã dạy mình biết kiên nhẫn hơn.

Biết yêu thương vô điều kiện hơn.

Biết trân trọng những điều rất nhỏ mà trước đây mình từng xem là hiển nhiên.

Mỗi lần con chạy đến ôm mẹ.

Mỗi lần con nhìn vào mắt mẹ.

Mỗi lần con cố gắng nói một từ, đưa một món đồ hay chỉ đơn giản là tìm đến mẹ để kết nối…

Đó đều là những món quà.

Đó cũng chính là những khoảnh khắc quý giá để chúng ta đồng hành và giúp con tiến bộ.

Vì thế, thay vì tiếc nuối những điều không thể thay đổi, hãy trân trọng từng lần con đến bên mình.

Và biết đâu, một ngày nào đó, chính chúng ta sẽ mỉm cười và nói:

“Cảm ơn con đã đến bên mẹ!” ☘️🍀❤️