Trước đó, hai mẹ đang say sưa trao đổi với nhau về chuyện dạy con ở nhà.
“Mỗi tối chị dạy con bao lâu? Em dành cả tiếng nhưng con chẳng chú ý.”
“Con em cũng vậy. Dạy mãi con chẳng nhớ, vậy mà ra ngoài chơi với mấy đứa trẻ khác, mấy cái linh tinh thì bắt chước nhanh lắm!”
Tôi ngồi bên cạnh nghe một lúc rồi hỏi:
“Mẹ có bao giờ tự hỏi tại sao khi mình cố dạy thì con không học, nhưng khi chơi con lại học rất nhanh không?
Có thể bởi vì chúng ta đang dạy con rất nhiều, nhưng lại chưa thực sự chơi với con.”
Với trẻ nhỏ, đặc biệt là những trẻ đang gặp khó khăn trong giao tiếp, tương tác và hành vi cảm xúc, rất nhiều điều có thể được học trong chính những tình huống tự nhiên mỗi ngày.
Con muốn mẹ mở một món đồ – đó là một khoảnh khắc.
Con muốn lấy một món ăn – đó là một khoảnh khắc.
Con nhìn thấy thứ gì thú vị và quay sang mẹ – đó cũng là một khoảnh khắc.
Nếu ba mẹ hiểu khả năng hiện tại của con và biết mình đang muốn giúp con tiến thêm một bước nào, những khoảnh khắc rất bình thường ấy đều có thể trở thành khoảnh khắc để kết nối, tương tác và học tập.
Vì vậy, đồng hành với con không nhất thiết tối nào cũng phải kéo ghế ra, ngồi vào bàn và dành 30 phút hay một tiếng để “dạy”.
Hãy chơi cùng con. Hãy sống cùng con. Và học cách nhận ra những cơ hội đang xuất hiện trong chính cuộc sống hàng ngày của hai mẹ con.
Thầy cô có thể giúp ba mẹ hiểu con, xác định mục tiêu và biết cách hỗ trợ. Nhưng khi trở về nhà, ba mẹ không cần biến mình thành một giáo viên khác của con.
Hãy cứ là ba mẹ! Hãy luôn nhớ “Nhìn cây sửa đất, nhìn con sửa mình” trong những khoảnh khắc chơi với con nhé.![]()
![]()
![]()
Bởi đôi khi, những bài học tuyệt vời nhất của con không diễn ra trong một “giờ học”, mà xuất hiện ngay giữa những khoảnh khắc rất bình thường khi con đang được chơi, được kết nối và được ở bên người mình yêu thương.






