Giáo dục hay xâm hại?!

đăng ký tin tư vấn

Nhiều năm trước, thầy có cơ hội tham gia một dự án do World Bank tài trợ với vai trò là giáo viên can thiệp.

Điều khiến thầy nhớ nhất không phải là những phương pháp chuyên môn, mà là khoảng thời gian khá dài dành để trao đổi về quyền trẻ em và nguyên tắc bảo vệ trẻ em.

Chính trải nghiệm đó đã thay đổi cách thầy làm việc với trẻ và với phụ huynh cho đến tận hôm nay.

Vì vậy, trong mỗi khóa đào tạo giáo viên của Edunow, một trong những nội dung đầu tiên thầy luôn chia sẻ là nguyên tắc không xâm hại trẻ em.

Khi nghe đến hai chữ xâm hại, nhiều người thường chỉ nghĩ đến xâm hại tình dục.

Nhưng thực ra, xâm hại còn có thể đến từ lời nói gây tổn thương sợ hãi, từ những tác động vật lý đến thân thể trẻ, từ cách chúng ta đối xử với trẻ mỗi ngày.

Một câu mắng làm con tổn thương.

Một cái tát trong lúc nóng giận.

Một lời so sánh khiến con cảm thấy mình vô giá trị.

Hay những lần chúng ta áp đặt, cấm đoán mà không lắng nghe.

Điều đáng buồn là rất nhiều hành động như vậy lại được thực hiện dưới danh nghĩa: “Vì thương con”, “Vì muốn tốt cho con”.

Đôi khi, chúng ta nghĩ mình đang dạy con.

Nhưng nếu thành thật nhìn lại, có lúc chúng ta chỉ đang giải tỏa sự tức giận, nỗi lo lắng hay cảm giác bất lực của chính mình.

Không chỉ cha mẹ.

Thầy cô cũng có thể rơi vào điều đó.

Bởi khi cảm xúc dẫn dắt hành động, người chịu tổn thương đầu tiên luôn là đứa trẻ.

Có lẽ, điều trẻ cần không phải là một người lớn luôn đúng.

Mà là một người lớn biết dừng lại một nhịp, quan sát cảm xúc của chính mình trước khi nói hay làm bất cứ điều gì với con.

Giáo dục không bắt đầu từ việc thay đổi đứa trẻ.

Giáo dục bắt đầu từ sự tỉnh thức của người lớn.

Khi chúng ta biết nói bằng sự tôn trọng, hành động bằng tình yêu thương và luôn đặt quyền trẻ em lên hàng đầu, đó mới là lúc việc giáo dục thực sự diễn ra.

Dù bạn là cha mẹ hay giáo viên, hãy dành một phút để tự hỏi mình:

Hôm nay, ta đang giáo dục… hay đang vô tình xâm hại một đứa trẻ? ☘️🍀🥰