Hôm nay, thầy dành cả buổi để đánh giá trẻ và tư vấn cho phụ huynh. Một công việc rất quen thuộc.
Điều khiến thầy bật cười là suốt buổi, người phụ huynh cứ quay sang nói với cháu:
“Ông gọi con kìa!”
“Con xin ông đi!”
Nghe nhiều đến mức thầy chợt nghĩ: Mình già đến vậy rồi sao? ![]()
Rồi sau đó thầy mới nhận ra…
Hôm nay, người ngồi trước mặt thầy không phải là ba mẹ của đứa trẻ, mà là ông bà.
Ba mẹ cháu không còn sống cùng nhau nữa. Và từ đó, hành trình đồng hành cùng một đứa trẻ đặc biệt được đặt lên đôi vai đã không còn trẻ.
Bà chia sẻ:
“Chăm cháu bây giờ còn vất vả gấp mười lần ngày xưa chăm bố nó.”
Nghe xong, thầy lặng đi một lúc.
Đây không phải là trường hợp đầu tiên thầy gặp. Nhưng mỗi lần làm việc với những gia đình như vậy, trong lòng vẫn có một cảm giác rất khó tả.
Ở cái tuổi lẽ ra được nghỉ ngơi, được sống cho mình nhiều hơn, nhiều ông bà lại bắt đầu một hành trình mới. Một hành trình đầy yêu thương, nhưng cũng đầy lo lắng, mệt mỏi và hy sinh.
Một đứa trẻ lớn lên mà thiếu sự đồng hành trọn vẹn của cả ba và mẹ vốn đã là một thiệt thòi.
Với một đứa trẻ có nhu cầu đặc biệt, sự thiệt thòi ấy lại càng lớn hơn.
Hôm nay thầy không viết bài này để đưa ra một lời khuyên hay một thông điệp nào thật lớn lao.
Chỉ mong rằng, khi vô tình gặp một người ông, người bà đang dắt một đứa trẻ đặc biệt đi học, đi khám hay đi trị liệu… chúng ta sẽ dành cho họ thêm một chút sự cảm thông.
Bởi phía sau dáng người đã bạc tóc ấy, có thể là cả một câu chuyện mà không phải ai cũng biết. ![]()
![]()






